Tuesday, November 24, 2009

I wanna be a musician

“I'm studying to become a professional violinist. It's all about networking, motivation, creativity, and hard work. Like you said- if you want to play at Carnegie Hall, you have to make yourself known to the important people out there. You gotta win some serious competitions, play some good concerts with orchestras, and broadcast yourself on the radio (try www.fromthetop.org). It never matters how much you practice, but how well you concentrate while you practice. Let's say you practice for two hours- you gotta plan those two hours out and not waste any time at all. For me, I'd suggest at least 3-4 hours a day. You need to learn how to make time for yourself. If you're busy all day, just stay up late and practice at night, or wake up early in the morning to practice. You need to go to music festivals and camps over the summer to meet important musicians and introduce yourself to them. Summer music festivals are a great way to network yourself and put yourself out there. Your music needs to be personal and have all your heart into it- if you play like everyone else, there is no way you're going to make it. There needs to be your own language, creativity, and magic in all the music you make. The uniqueness of your playing will get your level up to be higher and higher.
For pianists, any Chopin, Beethoven, Liszt, and Rachmaninoff pieces are important, so start slowly and make your way through them. Play some Chopin Polonaises and I really recommend concertos by these composers: Schumann, Tchaikovsky, Rachmaninoff, and Saint Saens. Don't worry about getting famous.. just work hard and you'll get there. Best of luck to you.”

Saturday, November 21, 2009

Saturday, November 21st, 2009

E start một cái blog mới trên google để viết cho a. Tí Em đã có bạn gái, tên là Bảo Thy. Hai đứa dắt nhau đi coi phim 2012 nhân ngày nhà giáo việt nam (20/11), xong rùi nắm tay nhau, con bé Thy quay sang hỏi Tí Em là quen Thy nghen, thế là 2 đứa quen nhau. Tí Em khen nhỏ Thy xinh, không quen là ngố.

Người ta yêu nhau đơn giản như thế anh nhỉ.

E đào bới trong lòng mình và phát hiện ra bản thân e thật trống rỗng, 23 năm nay, e chưa thật sự làm nên một chuyện gì có ý nghĩa. Như lời anh Hải Anh nói, e không phải là người làm chuyện lớn vì thấy khó khăn là e nản lòng. Có phải bấy lâu nay đầu óc e ở trên mây quá không a? E mơ ước làm bs, làm doanh nhân, xây bệnh viện, giúp trẻ em đường phố… những ước mơ nhỏ dần khi tuổi e nhiều lên. Và những sợ hãi, những lo lắng vẩn vơ trong đầu e, ngăn lại những ước mơ. Ngay cả chuyện e có muốn về VN không, e cũng không còn chắc chắn như trước. Một người như e, có thể làm nên chuyện gì hả a. Mọi người cứ nói e giỏi giang, thế này thế nọ, nhưng e biết mình không phải. Bây giờ e tự buông xuôi, bỏ cuộc.

Bạn Tâm lớp e, bị ung thư máu. Gia đình bạn ấy 7,8 người chỉ nhờ vào lương của a bạn ấy làm công nhân ở một xưởng sơn, còn bạn ấy mới tốt nghiệp sư phạm loại giỏi, nhưng mà bây giờ lại bị như vậy. Tại sao cuộc sống bất công như vậy hả a. Cái mạng này của e, đang sống… qua ngày. Trong khi bạn e, một người đầy yêu thương, đầy lý tưởng phấn đấu như vậy lại phải đối mặt với căn bệnh quái ác đó.

E bây giờ rất bình thản, không giận, không hận, cũng không iu thương bất kì ai, bất kì cái gì. Hôm trước e coi phim, có một đoạn, bà quý nhân hỏi người kia bây giờ ngươi thích làm gì, người kia trả lời bây giờ tôi có thể làm gì, có thể thích gì nữa, bà quý nhân nói, trong đời người, bất kì lúc nào cũng có những ước muốn, có thể là dài lâu, có thể là trước mắt, như bả hiện giờ, đang chép kinh, chỉ hi vọng trời đừng lạnh quá để mực đừng khô nhanh…

Bây giờ e chỉ muốn mình đánh được classical music. E sẽ tập trung học đàn thay vì không làm gì.